Tư vấn tuyển sinh:

Hà Nội&    TP. Hồ Chí Minh1800 6168

  • 2
  • 4
  • 5
  • 7


Chúng ta có thực sự cần đến các ngân hàng


pgbank140x1101Kiến thức ngành tài chính ngân hàng.
 


Hãy thử tưởng tượng rằng một ngày nào đó bạn không có tài khoản ngân hàng, không có thẻ ghi nợ hay thẻ tín dụng, không tài khoản tiết kiệm. Hay nói cách khác, không có một phương tiện nào rẻ, tiện lợi, an toàn và đáng tin cậy để tiết kiệm, vay mượn, gửi hay tiêu tiền.

Tình huống này, với bạn hay tôi nghe có vẻ rất đáng sợ, nhưng lại là điều rất bình thường với hơn nửa số người đang sống trên trái đất này. Đa số người dân ở các nền kinh tế mới nổi, và một bộ phận không nhỏ ở các nước đã phát triển không hề sử dụng các dịch vụ ngân hàng hoặc sử dụng ở mức rất thấp. Ngay cả chính nước Mỹ cũng có đến 106 triệu công dân sử dụng dịch vụ ngân hàng ở mức thấp.

 

Các thị trường này đang rộng mở với các dịch vụ tài chính của hệ thống các tổ chức phi ngân hàng mới nổi và rất năng động, bao gồm các công ty điện thoại di động, các nhà cung cấp công nghệ nhỏ và các tổ chức phi chính phủ. Bằng việc đưa ra các dịch vụ tài chính cơ bản cung cấp nhiều giá trị với chi phí thấp cho người sử dụng, những nhân tố trong hệ thống mới nổi này đang đe dọa sự độc quyền của các ngân hàng về các dịch vụ tài chính và đưa ra cho họ những câu hỏi về lý do tồn tại của mình.

 

Ví dụ như ở Kenya, chỉ 10% dân số sử dụng các dịch vụ ngân hàng truyền thống. Tuy nhiên, có tới hơn 50% cả nước dùng điện thoại di động. Nhận thấy cơ hội này, Safaricom, một nhà cung cấp dịch vụ viễn thông địa phương có 40% sở hữu bởi Vodafone của Anh, đã tung ra một dịch vụ có tên M-Pesa vào năm 2007 cho phép người sử dụng gửi/nhận và sử dụng một khoản tiền nhỏ bằng điện thoại di động của mình.

 

Không có tài khoản ngân hàng nào được yêu cầu tham gia vào giao dịch này, và ngày nay, hơn 8 triệu người dân Kenya đã đăng ký sử dụng M-Pesa (hơn gấp đôi con số của năm trước). Philippines cũng có một dịch vụ thanh toán qua điện thoại di động tương tự cũng đem lại thành công như ở Kenya. Trong khi đó, ở Bangladesh, Sri Lanka và Ấn Độ, hàng triệu phụ nữ nông thôn không hề sử dụng bất kỳ dịch vụ nào của ngân hàng trong vài năm nay đã tự lập ra một nhóm giúp nhau giữ và mượn tiền nhằm tạo ra thu nhập.

 

Nếu bạn là một trong những người dân ở Nairobi, Manila hay New Delhi, điều gì khiến bạn không sử dụng các dịch vụ tài chính vốn gắn bó không rời với các ngân hàng? Đầu tiên, bạn có thể mù chữ, và e ngại các hình thức đăng ký ở ngân hàng. Thứ hai, bạn có thể nhận được thù lao hàng ngày và thấy chi phí hàng tháng cho các ngân hàng là khó chấp nhận hoặc không thấy được giá trị của nó. Thứ ba, có thể trong thị trấn hoặc trong làng không có ngân hàng nào với khoảng cách hợp lý.

 

Bây giờ, hãy trở lại câu hỏi. Điều gì ngăn cản các ngân hàng truyền thống tiếp cận với bạn. Trên hết cả, chính những đối tượng chưa từng sử dụng dịch vụ ngân hàng cho ta một cơ hội phát triển lớn. Ở các nước như Ấn độ, nơi mà trên 50% dân số không sử dụng các dịch vụ ngân hàng, Ngân hàng Trung tâm và một số ngân hàng của các bang coi đó như nhiệm vụ của họ phải tiếp cận với thị trường tài chính rộng lớn hơn. Điều gì ngăn trở họ khai thác hết những thị trường rộng lớn này?

 

Câu trả lời đơn giản là chi phí cho việc vươn tới những khu xa xôi và người tiêu dùng tương đối nghèo. Ví dụ như Ấn Độ có hơn 600,000 ngôi làng. Thiết lập một chi nhánh ngân hàng ở mỗi làng đơn giản là sẽ phá vỡ ngân hàng. Nhưng những dịch vụ không cần chi nhánh như M-Pesa có thể phá hỏng vấn đề mở rộng quy mô của các ngân hàng truyền thống.

 

Ngày nay, đứng trước sự xâm chiếm lãnh thổ của các thể chế phi tài chính, các ngân hàng truyền thống nên làm gì?

 

Có 2 lựa chọn: chống lại những nhân tố mới này hoặc trở thành đối tác của họ. Trong khi chúng ta lo sợ nhiều ngân hàng lớn không thể vượt qua được thách thức này, các ngân hàng nhanh nhạy hơn, được điều hành bởi những CEO sáng tạo, sẽ nắm lấy thời cơ - "nếu bạn không thể đánh bại họ, hãy tham gia với họ" - thông qua việc nắm vững những nguyên tắc và xâm nhập vào hệ thống các dịch vụ ngân hàng thay thế. Ví dụ như ở Ấn Độ, YES BANK, một ngân hàng tư nhân hàng đầu, đã hợp tác với Nokia và Obopay, một nhà cung cấp dịch vụ trả tiền qua điện thoại, để đem tới dịch vụ ngân hàng qua điện thoại tới tận những khu vực xa xôi nhất ở Ấn Độ. Ngay ở Mỹ, Obopay đã kết hợp với Citi, AT&T và Verizon để cung cấp dịch vụ trả tiền qua điện thoại di động tới 106 người Mỹ đang còn sử dụng dịch vụ ngân hàng ở mức thấp.

 

Sau khi phục hồi từ suy thoái kinh tế, liệu các ngân hàng có thể lấy lại vị thế của mình trên toàn cầu? Hay là người ta sẽ còn lặp lại nhiều hơn câu hỏi: Liệu chúng ta có thể không cần tới ngân hàng? Chúng ta tin tưởng rằng tương lai của các ngân hàng phụ thuộc vào khả năng chấp nhận và tăng cường sự đổi mới từ bối cảnh không-ngân-hàng, và dần chuyển đổi lối tư duy và văn hóa địa phương chật hẹp. Chỉ bằng cách đó các ngân hàng mới có thể bảo đảm rằng kịch bản đáng sợ đã nêu ở đầu bài này sẽ không bao giờ thành hiện thực với họ.

 

Thanh Hà (Lược dịch)

http://blogs.hbr.org/finance-the-way-forward/2010/06/do-we-really-need-banks.html

Chia sẻ bài viết:
Tuyển sinh - chân bài viết

doitac3

topica
topica-vinhuni      topica-hou    topica-dtu       topica-tvu         topica-probanker         topica-founder           
scroll top